Thứ Năm, 28 tháng 7, 2022

Âm nhạc diệu kỳ

 Âm nhạc là một báu vật diệu kỳ, bởi nó lưu trữ được thời gian, kỷ niệm. Mỗi khi bài hát cất lên, những ký ức tươi đẹp nhất của chúng ta sẽ lại trở về, dù nhiều năm nữa cũng vậy.

Chúng ta sẽ nhớ mãi những năm tháng 20 rồi 30 bên nhau, được chơi nhạc cùng nhau, được đi cùng nhau. Mối quan hệ của anh em ban nhạc luôn là một mối quan hệ đặc biệt, tưởng ko thân nhưng lại vô cùng gắn bó.

Anh không biết nói thế nào, nhưng anh đã từng nói với tất cả mọi người, anh yêu các em, và anh tự hào được chơi nhạc cùng các em.

Khó có thể mong đợi nhiều hơn, chúng ta có còn những chuyến đi nào với nhau như thế này nữa không, nên là hãy giữ mãi những kỷ niệm này nhé.

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2022

Vĩnh biệt anh Thi.


Kể từ khi hay tin anh đến giờ, em không ngừng tiếc thương anh. Em cũng muốn chia sẻ nhiều hơn với các anh em, nhưng bây giờ không biết dùng lời gì để diễn tả nữa, các anh em cũng đang rất sốc anh ạ. Hai ngày đã qua, cả ngày em cũng chỉ loanh quanh đọc những lời nhắn muộn màng của mọi người dành cho anh, xem lại những buổi diễn của Small Fire, và cố nghĩ xem tại sao lại có thể như thế được? 

Nhiều năm được quen biết anh, thật sự số lần anh em mình gặp nhau chắc cũng chỉ vừa 2 đầu ngón tay. Nhưng chừng đó là quá đủ để em và mọi người yêu mến và trân trọng anh rất nhiều. 

Em rất buồn anh ạ, rất lâu rồi mới có 1 sự ra đi khiến em cảm thấy đau đớn. 

Mấy hôm nay em cũng nghĩ nhiều về tuổi trẻ, về cuộc sống và cái chết. Em nhớ lần đầu tiên được thấy Small Fire - khi đó em còn là 1 cậu bé lớp 10. Các anh cũng chỉ hơn em 3,4 tuổi, thế mà đã oách đến vậy, truyền cảm hứng cho em rất nhiều. Em nhìn lại từng tấm ảnh cũ của mọi người về anh, em cũng như thấy lại tuổi trẻ của em trong đó. Cuộc đời chúng ta đều có một tuổi trẻ rực rỡ, với nhạc rock, với những phút giây tỏa sáng, với tình yêu, tình anh em. Nhưng mà tuổi trẻ cũng qua đi nhanh quá, bước tới lứa tuổi của lo toan, gia đình, và chia ly. Mỗi năm của tuổi 30, em thấy cuộc sống nhiều áp lực hơn, và đáng buồn nhất là đâu đó những người bạn, người anh em ra đi không một lời từ biệt. 

Em không biết anh cảm thấy thế nào, liệu có điều gì khiến anh buồn phiền hay không? Liệu có ai hiểu cho chúng ta, có 1 sự giằng xé thầm lặng giữa áp lực cuộc sống và đam mê ta từng có của tuổi trẻ. Nghĩ đến điều này em càng buồn vì anh hơn. Khi chúng ta ngừng chơi nhạc, liệu có phải một phần tâm hồn chúng ta đã chết? Chúng ta chỉ được sống lại phần nào những ký ức đó sau mỗi lần 5 năm hay 10 năm kỷ niệm. Khoảng thời gian mênh mông còn lại có gì cho ta? 

Đời người chúng ta còn được mấy lần 5, 10 năm như thế? Thoáng 1 cái là hết những năm 20, chúng ta sống trong những năm 30 thầm lặng. Còn anh nằm lại ở tuổi 39...

Dẫu sao điều em cảm thấy bớt day dứt nhất là đã kịp trao album của em cho anh. Anh còn hứa sẽ viết review cho bọn em đấy. Anh em còn kịp hút với nhau điếu thuốc lần cuối. 

Em không có dịp nào để nói với anh, trong mắt em các anh từng là hình mẫu của 1 ban nhạc thanh niên Hà Nội thực sự: trẻ trung, dân chơi, đẹp trai, nhạc chất. Đặc biệt là anh, với cặp kính cận và giọng hát đặc trưng - nếu phải tìm một hình tượng 1 rocker sinh viên Hà Nội trông như thế nào: đó phải là anh.

Trời cho ta sống đến khi nào thì ta cũng phải vui vẻ mà chấp nhận phải không anh. 1 cuộc đời có lẽ là quá ngắn để làm hết những việc ta muốn làm. Ở phương trời mới em mong anh luôn được vui nhé, đến khi nào gặp anh em nhất định sẽ có thêm những bài hát mới cho anh nghe.

Thương nhớ anh rất nhiều.